Tin tức

Rác tái chế - Chuyện cực ngắn

28/07/2016 - 2:59:57 CH
Mayeprac-(1).jpg1.Một hôm, tình cờ lướt báo, có thông tin khiến anh thú ý. Trong đời sống hiện đại, vấn đề đau đầu nhất của môi trường là rác thải. Các nhà nghiên cứu đã chế tạo ra được một cái máy ép rác. Nó có thể cán dẹp, ép mỏng tất cả các loại rác thông thường đời sống vẫn thải ra hàng ngày một cách giản tiện. Khi khởi động, chỉ cần bỏ vào đó các chật liệu rác đã phân loại. Chưa đầy mươi phút sau vận hành, cái máy sẽ cán bẹp cái đống lớn, nhỏ lổn nhổn. Rồi ép thành một tấm phẳng phiu dày cỡ vài mi-li-mét. Tấm rác tái chế đó có thể cơ động đưa vào xử dụng như lợp mái, che chắn những công trình cấp hai một cách hữu dụng.
***
2. Rồi anh nghĩ, có cái máy tái chế nào cho nỗi buồn không nhỉ? Những cơn cớ bực mình lún phún như râu tóc hàng ngày? Cứ ngỡ chúng là món suồng sã, phù du nhưng đã bu bám đeo đắng, rức rảy không ra. Thực là khó chịu. Nếu có cái máy tái chế nỗi buồn ấy tất cả đống tâm trạng phức hợp sẽ được ly tâm, mớ chữ nghĩa buồn nôn phiên phiến vô cảm sẽ được nén chặt lại, cho vào máy cán phẳng thành từng miếng vuông vức! Tâm hồn trở lại trạng thái nguyên khởi. Sạch bong. Chỉ chưng cất toàn hương thơm tâm tưởng và niềm vui. Nghĩ cũng thú vị đấy chứ!
***
3. Anh là một nhà thơ nên vẫn thường nhận được nhiều thư từ bạn đọc từ khắp nơi. Trong số ít ỏi các e-mail thăm hỏi, cá nhân phần lớn còn lại là các cây bút tập tò làm văn chương gửi tác phẩm đến anh. Họ thường viết rằng muốn được anh đọc, chia sẻ, góp ý. Và rằng họ không có tham vọng gì, chỉ làm thơ cho vui (!?). Nhưng qua số bài tăng theo cấp số nhân, gửi kèm theo các đường link chỉ dấu rằng thơ họ đã được đăng web này, blog kia anh lại thấy hình như họ không làm thơ chơi mà điên cuồng với tham vọng được nổi tiếng của mình. Và chất liệu của những bài thơ được viết rất nhanh kia không gì khác hơn chính là thời sự xảy ra hàng ngày. Họ đã gọi nó bằng một mỹ từ hào nhoáng, đẹp đẽ Thơ chính luận hay thơ hậu hiện đại. Trong cái đống rác tin tức, bất tận hỗn độn, họ như một đàn ruồi xà vào bề mặt loang lổ khủng khiếp của nó. Họ tỉ mẩn thò những cái chân bẩn đánh hơi, khoanh vùng trên cái miệng hố sự kiện nhuồn nhuộc, kiên nhẫn phâng từng món. Rồi họ băm chặt gọn ghẽ, thiện nghệ thành những câu thơ. Ở cái món rối hoăng xà bần, chưa biết đâu là điểm cần phải gỡ ấy họ gắp từng miếng sự kiện vá víu đắp vào. Bài thơ như sự đập cánh khoái trá, dữ dội của một đàn ruồi đồng bay vụt lên khi xe rác đến. Chúng láo liêng những cặp mắt đe dọa, hung bạo và dữ tợn!...
***
4. Thật bất ngờ và thú vị! Hình như anh đã hình dung được như thế nào là một cái máy ép đẹp đẽ của tâm hồn. Của chữ nghĩa. Một cái máy ép - thơ. Nhưng rồi anh lại băn hoăn với suy nghĩ. Rác thơ hay rác chữ…- cho dù là rác tái chế hiện đại - thì cũng vẫn là rác mà thôi!...
An Bình, 27.7.2013
Nguyễn Hữu Hồng Minh